Giấc mộng ông thợ dìu

Tác giả: Đang cập nhật

Giá bán: 110.000đ

Giá bìa: 138.000đ

Tiết kiệm: 28.000đ (-20%)

Số trang: --

  • Miễn phí vận chuyển đối với đơn hàng trên 500.000đ
  • Giao hàng trong vòng 3 ngày trong nội thành Hà Nội
  • Giao hàng ngoại tỉnh trong vòng 3 đến 7 ngày làm việc

Giới thiệu

Giấc mộng ông thợ dìu mới ra đời gần đây thôi, nên nóng hổi tính thời sự. Một trong những vấn đề thời sự đặt ra hết sức gay gắt cho toàn nhân loại hiện nay là vấn đề môi trường sinh thái đang bị tàn phá nghiêm trọng bởi chính con người. Tất nhiên đấy cũng là nỗi lo lắng nhức nhối của Tô Hoài.
Nhà văn tuy sống ở thành phố, nhưng thích đi dạo lang thang nơi này nơi khác, ngắm trời ngắm đất, ngắm cây ngắm cối (Đi dạo chiều ba mươi, Một cuộc chơi xuân, Loăng quăng...) Ông quan sát tỉ mỉ các giống cây trồng quanh Hồ Gươm (Cây Hồ Gươm); ông ra bờ sông Hồng, nhìn tàu bè xuôi ngược, ngắm bãi ngô xanh xanh ẩn hiện nơi bãi giữa (Trên sông Hồng); ông dạo chơi quanh Hồ Tây, xem người ta kéo lưới, cào ốc, đánh giậm (Hồ Tây). Đi xa hơn nữa, ông lên tận Hoà Bình, Hà Tây, thăm Mai Châu, chơi Chùa Hương, Chùa Tây phương
Nhưng ông sống lại với cảnh vật trong quá khứ để mà tiếc thương, hơn là sống với hiện tại. Vì bây giờ phong trào đô thị hoá tràn lan đã lấn chiếm dần thiên nhiên của Hà Nội. Ông nhớ tiếc nhiều cây cổ thụ quanh Thủ đô không còn nữa, như cây gạo ở cuối làng Bưởi biến mất tự bao giờ, cây muỗm đại thụ ở đầu làng thì bị đội cải cách qui là cây phong kiến và quyết định đốn chặt để làm trường học. Ông để ý thấy quanh Hồ Gươm, nhiều cây cổ thụ đã chết, như cây đa long, cây sanh bên Hồ, cây gạo ở lối đi vào cầu Thê Húc ông lo lắng, đến bao giờ Hà Nội mới có Hội xanh để trông nom giữ gìn những đồ cổ sống này như ở nhiều thành phố trên thế giới (Cây cổ thụ và vườn hoa). Ông tiếc cho làng thuốc Nam Đại Yên bị lấn hết đất. Làng có nghề trồng trọt, thu hái lá cây chữa bệnh có từ nghìn năm, nay bị chèn ép khốc liệt. Người ta mua đất xây biệt thự, xóm nào cũng xám ngắt nhà xi măng, đường xi măng. Làng nghề ngắc ngoải, vườn thuốc mất dần, chợ thuốc lèo tèo dăm ba mẹt lá cùng vài cụ già nhớ chợ ngồi bán cho vui (Làng thuốc Nam).

Ông ngẩn ngơ nhớ những con vật nho nhỏ đáng yêu không còn nữa: con ve sầu kêu râm ran suốt mùa hè, con tắc kè gọi nhau đến tận khuya, đàn chuồn chuồn tương bay rập rờn báo hiệu trời nắng trời mưa, con xiến tóc sáng sớm mở cánh bay đi cạo ăn vỏ cây dương, mùa hạ bươm bướm ra như vỡ tổ, những con bướm Rồng sặc sỡ bay lượn rợp một vùng, con cành cạch, con cào cào đậu trên ngọn lúa, con dế, các loài dế vô vàn những con đáng yêu mà bây giờ hầu như cũng mất cả (Những con vật nho nhỏ quanh ta). Ông thương con khướu bạc má mua ở Kim Bôi về. ở trên ấy, nó vẫn hót râm ran. Vậy mà về với ông nó chỉ kêu hai tiếng quái gở quẹc quẹc. Tiếng xe cộ rầm rập suốt ngày khiến nó đinh tai nhức óc, không hót được nữa, chỉ kêu như hét quẹc quẹc. Rồi người nó phờ phạc cái đầu nó trụi dần như hòn bi. Một bên cánh sã xuống. Lông rụng lả tả. Cuối cùng chết còng queo trong lồng (Con khướu bạc má). Ông căm ghét bọn phá rừng, đốt rừng, bọn săn thú, bắt chim. Sợ nhất là lối đánh lưới chim bằng kỹ thuật hiện đại: dùng cát-xét thu băng tiếng chim cho chúng sa lưới, rồi đem ra chợ Bưởi bán từng xâu, từng xâu. Bắt từ mòng két, cu gáy, chim ngói, sâm cầm, le le, chào mào, sáo đá, sẻ, con choi choi bé tí tẹo, đến vịt giời và cả diều hâu.

(theo Phong Điệp)

Thông tin tác giả(dịch giả)

Thông tin tác giả chưa được cập nhật

Sách cùng thể loại