Mặt của đàn ông

Tác giả: Đang cập nhật

Giá bán: 63.750đ

Giá bìa: 75.000đ

Tiết kiệm: 11.250đ (-15%)

  • Miễn phí vận chuyển đối với đơn hàng trên 500.000đ
  • Tặng mã giảm giá 10% cho lần mua hàng tiếp theo (có giá trị trong 3 tháng kể từ ngày mã được cấp)
  • Giao hàng trong vòng 3 ngày trong nội thành Hà Nội
  • Giao hàng ngoại tỉnh trong vòng 3 đến 7 ngày làm việc

Giới thiệu

… Hài hước, dí dỏm trong từng câu chữ, có những đoạn văn, những câu văn sẽ khiến độc giả tủm tỉm cười nhưng sau đó sẽ là những trăn trở, day dứt về xã hội, về những người trí thức, về những người sống quanh ta

 

 

Nguyễn Việt Hà - gây sốc ngay cuốn tiểu thuyết đầu tay "Cơ hội của chúa". Dưới ngòi bút của anh, những mặt trái chiều của cuộc sống được miêu tả rất chân thực mà sâu sắc. Đặc biệt là những trang viết về người trí thức, về Hà Nội, về cuộc sống quanh ta trong mọi bộn bề của hôm nay.

 

 

Tuy nhiên, người đọc không nhìn thấy sự sự bi quan, chán nản trong những trang viết của anh. Thay vào đó sự hài hước, dí dỏm trong từng câu chữ, có những đoạn văn, những câu văn sẽ khiến độc giả tủm tỉm cười nhưng sau đó sẽ là những trăn trở, day dứt về xã hội, về những người trí thức, về những người sống quanh ta.

 

 

Mặt của đàn ông (tạp văn) là cuốn sách thứ năm được Nguyễn Việt Hà giới thiệu với rộng rãi độc giả sau 2 cuốn tiểu thuyết "Cơ hội của Chúa"; "Khải huyền muộn"; tập truyện ngắn "Của rơi"; và cuốn tạp văn "Nhà văn thì chơi với ai".

 

 

Chúng tôi xin giới thiệu một đoạn phỏng vấn tác giả Nguyễn Việt Hà sau khi tác phẩm truyện ngắn "Của rơi" của anh được dựng phim:

Nguyễn Việt Hà "Tôi luôn khát khao sự trong trẻo…"

Không chỉ riêng trong tác phẩm này, ở nhiều truyện ngắn khác, anh luôn hướng tới hy vọng hoặc đi vào những nghịch cảnh của sự tha hoá. Vì sao anh chọn cho mình lối đi ấy?

 

 

- Nó là những mặt thật trái chiều của cuộc sống. Trong con người có tính thiện. Nhưng khi phải đối mặt với hiện thực nghiệt ngã của xã hội, không ít người đánh mất mình. Nếu để ý, trong các nhân vật của tôi dù có trượt ngã đến thế nào, người ta sẽ thấy một chút gì đó của những day dứt, trăn trở.

 

 

Nhưng sự tha hoá ấy trong các tác phẩm của anh thường chỉ xảy ra đối với giới trí thức, anh lý giải điều này thế nào?

 

 

- Tôi cũng là trí thức. Hơn ai hết, tôi hiểu những suy nghĩ của người giới mình. Trong vòng quay chóng mặt của cuộc sống, nhiều khi họ đánh mất mình. Nhiều người vẫn ôm trong mình nhiều khát vọng nhưng khi va đập với cuộc sống, vô tình nó bị tầm thường hoá. Và biết đâu, nhiều người sẽ cảm ơn tôi vì giúp họ nhận ra bản thân mình.

 

 

Trong tác phẩm của anh luôn dành một chỗ cho nghệ sĩ với những lý tưởng riêng, tại sao vậy?

 

 

- Những nhà văn như Hoàng trong Cơ hội của Chúa là sự phân thân của tôi hay bạn bè, những người bạn văn chương. Nhưng họ không phải cảm ơn tôi vì tôi không tô hồng họ.

 

 

- Trong tiểu thuyết, truyện ngắn hay kịch bản của anh luôn có một nhân vật là trí thức có tài, trong sáng nhưng bất cần, lập dị, lúc nào cũng tự coi mình là hiền sĩ và... uống rượu rất giỏi. Phải chăng, họ có đôi nét giống anh ngoài đời? 

 

- Thường người ta hay viết những cái gần giống mình. Những nhân vật đó có sự buồn chán, có sự khát khao của tôi, nhưng không hẳn là tôi. Tôi và nhân vật của tôi thích uống rượu, uống rượu giỏi nhưng không nát rượu. Khi con người, đặc biệt là khi trí thức buồn chán thì họ phải làm một cái gì đó để giải chán như yêu đương, uống rượu hay tồi tệ hơn là cờ bạc. Nhân vật của tôi chọn rượu vì có thể nó hợp với họ.

 

 

Một trong những phẩm chất của người trí thức là rất nhạy cảm và có khả năng đối thoại với im lặng, đối mặt với sự cô đơn. Bản chất của nhân vật Hoàng trong Cơ hội của Chúa là trong trắng, nhưng khi anh ta phải đối diện với cuộc đời nhiều hoen ố và tệ bạc thì bị ăn đòn. Tuy nhiên, trong cuộc đời, tôi luôn khát khao tới sự trong trẻo.

 

 

- Vậy, theo anh, giới trí thức bây giờ đang bị bế tắc? 

 

- Cái gọi là lý tưởng của giới trí thức rất mù mờ. Họ thông tuệ, ưu tú, muốn cống hiến, đóng góp cho cuộc đời, nhưng không khí đời sống Việt Nam hiện nay rất bình ổn. Chính điều này không tạo điều kiện tối ưu cho trí thức bộc lộ khả năng. Trí thức phải luôn tự hỏi, luôn băn khoăn về cuộc sống, về tình yêu và sự nghiệp. Vì sao bây giờ thanh niên lại đua xe, dùng thuốc lắc và rơi vào sự chán chường, phải chăng là do thế hệ đi trước đã để lại một khoảng trống thì trẻ con đi sau không có đức tin? Nếu tôi không có đức tin vào Chúa thì chắc cũng là một thứ rất tệ.

 

 

- Vì sao trong truyện, anh luôn mô tả công sở một cách hài hước với những nhân vật vô tích sự và một không khí trì trệ?

 

 

- Hệ thống công sở ở VN cũng như cuộc sống công chức nói chung là trì đọng, nhàm chán. Cuộc sống công chức chỉ cần làm theo nếp, kinh nghiệm chứ không cần tới sự sáng tạo. Họ là những phiên bản hao hao nhau và rất phẳng phiu. Tôi đả phá chế giễu đời sống công chức bởi chính sự nhàm chán đó sẽ tiêu diệt trí thức.

 

 

Theo: VnExpress

Thông tin tác giả(dịch giả)

Thông tin tác giả chưa được cập nhật

Sách cùng thể loại