Vương Hồng Sển - Dỡ mắm

Tác giả: Vương Hồng Sển

Giá bán: 132.000đ

Giá bìa: 165.000đ

Tiết kiệm: 33.000đ (-20%)

Số trang: 466

  • Miễn phí vận chuyển đối với đơn hàng trên 500.000đ
  • Giao hàng trong vòng 3 ngày trong nội thành Hà Nội
  • Giao hàng ngoại tỉnh trong vòng 3 đến 7 ngày làm việc

Giới thiệu

Dỡ mắm (ảnh) được hoàn thành vào năm 1983 và học giả Vương Hồng Sển bổ sung thêm một phần vào năm 1985 qua bài dịch về cái chết của nữ minh tinh Marilyn Monroe. Dỡ mắm dày gần 300 trang in, cung cấp nhiều thông tin về con người, sự kiện mà cụ Vương Hồng Sển từng biết mặt hoặc chứng kiến.

Dỡ mắm là gì? Theo cụ Vương: “Ngồi buồn dỡ mắm nhau ra/ Mắm ông thì thúi, mắm bà không thơm”.Với người viết những chuyện thuộc về quá khứ, lật lại những gì mình từng biết cũng giống như công việc “dỡ mắm” vậy. Học giả Vương Hồng Sển lý giải về công việc của mình cho tác phẩm này: “Dỡ mắm là một việc làm “mũi không thơm, tay lấm dơ dáy”, cực chẳng đã, vì không có thức ngon, mới đành phải mót ba con cá hôi trong ao bùn, thêm muối và gài vào lu hũ, chờ qua năm sau, cá ăn muối trở thành mắm, dùng lua hột cơm cho qua bữa. Năm 1983, tôi dùng Dỡ mắm làm đề tựa, viết chơi vài chuyện vặt, bêu riếu đùa chơi việc không trong xã hội đương thời”.

Bây giờ, một xu thì làm được gì? Trong bài viết “Giá trị hạnh phúc”, cụ Vương cho rằng: “Hạnh phúc, tùy thời, giá mỗi khác”. Thời còn nhỏ của cụ Vương Hồng Sển, một xu rất cá giá trị: “Lúc ấu thơ, được mẹ cho đồng xu mua được cái bánh xầy là đủ no bụng. Mà xu là gì, trẻ em ngày nay nào biết. Xu, dịch tiếng “sou” của Pháp, là một phần trăm (1/100) của đồng bạc. Lại gặp một khó nữa, vì đồng bạc là gì, mấy em đâu có thấy đồng bạc tròn cân nặng 27 gram của buổi tôi còn đầu chừa bánh bèo (1910). Ngày nay tờ giấy bạc, in trên mặt chữ to “một đồng” mà không nói đồng gì, và đố ai dám hỏi. Cứ tạm hiểu và công nhận đó là tiền thời buổi này, năm 1983 đây”.

Với người dân ở TP.HCM hiện nay, không ai là không biết công viên Lê Văn Tám. Nhưng công viên Lê Văn Tám hình thành từ lúc nào thì chắc hẳn nhiều người không nhớ. Trong Dỡ mắm, cụ Vương đề cập đến việc di dời nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi vào năm 1983, cũng chính là thời điểm lấy đất nghĩa địa này làm công viên Lê Văn Tám. Cụ Vương có người quen phải di dời hài cốt ở đây. Cụ Vương liên tưởng đến kiếp người: “Thuở nay, ai chết lại khỏi thành giòi? Giòi là hậu kiếp của con người, sạch hay dơ, đều hóa giòi một thứ. Trước sau cũng thành giòi, thì há dám lời nào? Nhưng tập này (Dỡ mắm), dặn lại, khi chết rồi mới được in hay làm gì thì làm. Vậy, mạnh dạn cứ viết. Có người nào khi đọc không bằng lòng, dầu trách cứ, S. (Sển) vẫn không nghe, vì còn ở đây đâu nữa mà nghe!”.

Đó cũng chính là lý do Dỡ mắm từ năm viết xong từ 1985 đến 2015 này mới được NXB Trẻ in lần đầu. Đọc Dỡ mắm, ngoài những thông tin thú vị, còn là giọng văn không lẫn vào đâu của cụ Vương Hồng Sển.

Thông tin tác giả(dịch giả)

Vương Hồng Sển

Vương Hồng Sển (1902-1996), bút hiệu Anh VươngVân ĐườngĐạt Cổ Trai, là một nhà văn hóa, học giả, nhà sưu tập đồ cổ nổi tiếng. Ông được xem là người có hiểu biết sâu rộng về miền Nam và rất được kính trọng trong giới sử học và khảo cổ ở Việt Nam. Khi chết ông đã hiến tặng ngôi nhà (Vân đường phủ) và toàn bộ sưu tập đồ cổ của mình cho Nhà nước Việt Nam (tổng cộng 849 cổ vật khác nhau) với hy vọng thành lập một bảo tàng mang tên ông. Năm 2003, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh ra quyết định xếp hạng di tích lịch sử cấp thành phố ngôi nhà này (địa chỉ: số 9/1 đường Nguyễn Thiện Thuật, phường 14, Quận Bình Thạnh).

Vương Hồng Sển sinh ngày 27 tháng 9 năm 1902, tại Sóc Trăng, mang dòng máu Việt, Hoa và Khmer. Nguyên tên thật ông là Vương Hồng Thạnh, khi làm giấy khai sinh người giữ sổ lục bộ nghi nhầm là Sển (theo cách phát âm tiếng Triều Châu hay còn gọi là tiếng Tiều là một huyện của tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc).

Thời học sinh, ông học tại trường Collège Chasseloup Laubat (nay là trường Phổ thông trung học Lê Quý Đôn). Sau khi đậu bằng Brevet Elémentaire, ông làm công chức ngạch thư ký và phục vụ nhiều nơi từ năm 1923 đến năm 1943, trong đó có dinh Thống đốc Nam Kỳ (1939-1943). Từ năm 1948, ông làm Quyền quản thủ Viện Bảo tàng Quốc gia Việt Nam tại Sài Gòn cho đến khi về hưu vào năm 1964.

Ông là người rất ham mê đọc sách và thích ghi chép tất cả những điều tai nghe, mắt thấy. Phần lớn những tác phẩm của ông rút tỉa từ những tài liệu dưới dạng hồi ký mà ông còn giữ gìn được. Những nhà phê bình nhận xét về văn của ông Vương Hồng Sển như sau:"Giọng tuy nói cà rỡn nửa đùa nửa thật, nửa giấm chua, nửa tiêu ớt thỉnh thoảng có đôi chỗ chọc cười, cho bớt buồn ngủ. Văn ấy các học giả có tánh lập nghiêm và chưa quen tai, lấy làm khó chịu, nhưng thét rồi cũng phải nhìn nhận, biết nói pha lửng như dọn cơm trong cảnh nghèo, lấy trái ớt tép hành để dễ nuốt cơm và chọc cười cho dễ nhớ, thêm nhớ được lâu.

Ông mất ngày 9 tháng 12 năm 1996 tại Thành phố Hồ Chí Minh, thọ 94 tuổi.

Thông tin chi tiết

Nhà xuất bản NXB Trẻ
Kích thước

14 x 21 cm

Vương Hồng Sển
Đơn vị Cuốn
Số trang 466

Đánh giá và Bình luận

Đánh giá trung bình

0/5

0 đánh giá

Tổng hợp đánh giá

5
0
4
0
3
0
2
0
1
0

Sách cùng thể loại